18-9-2019, 9:59 GMT+7

Nhớ mùa hoa đồng thảo

Có những ngày tâm hồn trống trải, hoang vu như cánh đồng sau vụ gặt. Tôi lại rời căn phòng ẩm mốc, lạnh lẽo quen thuộc, lang thang trên những nẻo đường Đà Lạt. Dù bước chân vô định nhưng lòng vẫn đinh ninh sẽ gặp lại loài hoa kỷ niệm. Phút giây hạnh ngộ bất ngờ trong lặng lẽ, sẽ có một dòng suối vô hình chảy tràn trên cánh đồng tâm hồn khô cằn, làm phục sinh những cảm xúc dịu ngọt cùng giấc mơ đã vùi chôn trong quá khứ. Tôi lại tìm thấy tôi của ngày xưa, tôi của mái tranh nghèo, của dáng cha gầy, của hình bóng mẹ tảo tần và tình yêu thơ ngây, dang dở được một loài hoa chứng nhân mãi mãi…đồng thảo của mùa thu.
 


“Ai cũng có một mùa thu vắng xa. Trong nỗi nhớ, trong kỷ niệm thiết tha…”. Với nhiều người, mùa thu là heo may giăng kín lối về, lá vàng rơi khắp nẻo và hoa cúc nở bâng khuâng nhưng với tôi, mùa thu trong nỗi nhớ chỉ là những cơn mưa dầm dề, rét mướt. Đêm đêm, tiếng cuốc kêu từng hồi khắc khoải cùng tiếng thở dài của mẹ cha giữa mùa giáp hạt. Buổi sáng, băng qua cánh đồng đẫm sương tới lớp, sách vở, quần áo ướt sũng, lấm lem bùn đất. Chiều chiều, một mình rong ruổi cùng bầy trâu trên những ngọn đồi vắng, bạt ngàn hoa lau, vẳng nghe tiếng sáo bạn mục đồng vọng lại gợi nỗi u hoài. Nếu không có em và loài hoa ấy, có lẽ mùa thu trong tôi chỉ toàn một màu nâu xám và dằng dặc nỗi buồn.

Nhà tôi có khóm hoa đồng thảo, mọi người ở quê tôi vẫn gọi là hoa tóc tiên. Mảnh đất cằn cỗi khiến nhiều loài hoa không thể dung thân, vậy mà đồng thảo vẫn kiên trì bám trụ, bình thản sinh sôi. Mùa hè, cơn nắng chói chang và gió Lào bỏng rát làm khóm hoa lụi đi, trốn vào lòng đất vào mùa thu, kho cơn mưa mát lành kéo tới, những mầm hoa lại thức giấc vươn lên xanh mướt. Rồi một sớm mai, khi đất trời vẫn còn ngủ vùi trong màn sương trắng, từng đóa hoa bung nở rực rỡ, bừng sáng cả một góc sân. Khi ấy, cô bé nhà bên thế nào cũng chạy qua, ánh mắt mừng rỡ, bàn tay nâng niu từng chùm hoa, rồi cô cúi xuống, hôn lên từng bông hoa dịu dàng, tinh khiết. Với cô, đồng thảo chính là hiện thân của bàn tay, mái tóc nàng tiên trong câu chuyện cổ tích. Nàng tiên nhỏ ngồi chơi bên thềm nhà, mái tóc xanh, xòe bàn tay hứng những giọt mưa. Bàn tay nàng nhỏ nhắn với những chiếc móng màu hồng, xinh xinh. Nàng là hiện thân cho tuổi thơ trong sáng, vô ưu, chẳng vướng lụy phiền.

Những mùa hoa đồng thảo qua đi, cậu bé và cô bé cũng đã lớn. Trước khi rời quê lên thành phố tiếp tục sự nghiệp bút nghiên, chàng trai mang tặng cô gái nhà bên một chậu đồng thảo cùng lá thư tình viết vội. Ước mơ cùng cô dệt mộng chung đôi, nắm tay nhau đi đến cuối cuộc đời nhưng thời gian và giông bão cuộc đời cuốn xô họ xa nhau mãi mãi. Đồng thảo và lá thư tình ngày xưa chỉ còn là kỷ niệm.

Nhiều năm qua đi, mỗi độ thu sang, tôi lại nhớ đến em cùng loài hoa nhỏ bé. Trong những căn nhà phía ngoại ô hoặc dưới từng thông quạnh vắng của Đà Lạt, đồng thảo mùa này đang thức giấc, kéo tôi về khoảng trời kỷ niệm. Ngắm nhìn vạt hoa lấp lánh, tôi mơ hồ thấy em đang chậm rãi tiến về phía tôi, ánh mắt u buồn rồi em nhẹ nhàng nở nụ cười. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy trái tim mình ấm áp và bình yên đến lạ.

(Vũ Đình Đông)
 
Video
.
.
Trung tâm lưu trư QG IV
Hits count: 33,722,365