7-10-2020, 9:36 GMT+7

Nhớ Đà Lạt phố xưa

Dịp hè vừa qua, tôi được đón tiếp cô giáo cũ về lại phố núi Đà Lạt để kỷ niệm 35 năm khóa chúng tôi rời mái trường THPT Bùi Thị Xuân. Cô là học sinh trường nữ trung học Bùi Thị Xuân cuối thập niên 50 (TK 20), sau khi học Đại học Văn khoa cô trở lại mái trường xưa dạy học.

Tuổi ấu thơ và cả những kỷ niệm đẹp đẽ nhất một thời thanh xuân của cô đều gắn chặt với từng con đường, từng góc phố và những đồi thông đầy thơ mộng…của phố núi bình yên này!

Những ngày lưu lại Đà Lạt, tôi đưa cô đi vòng quanh phố núi, đến thăm một số đồng nghiệp và bạn cũ. Những cuộc gặp gỡ là dịp để cô và bè bạn huyên thuyên ôn lại những ký ức, kỷ niệm thời còn đi học, đi dạy ở phố núi Đà Lạt mộng mơ.

Cô bảo xưa kia Đà Lạt nhiều hoa lắm, hoa được trồng trong sân vườn các ngôi biệt thự, trên bờ taluy trước những ngôi nhà ven đô… bây giờ phố Đà Lạt không còn chỗ cho cúc qùy và hường dại mọc nữa! Thời còn là nữ sinh, tụi cô đua nhau hái hoa ngũ sắc, thiên lý, bìm bịp ven bờ rào, ven đường làm “vương miện” trao cho đứa nào được thầy giáo cho điểm mười… Đà Lạt hồi ấy có “con đường tình yêu” là đường Cộng Hòa (Lý Tự Trọng ngày nay) từ đường Bùi Thị Xuân dẫn lên Dinh tỉnh trưởng, hết sức thơ mộng, rợp bóng thông xanh và réo rắt tiếng chim ca, con đường này chỉ “ưu tiên” cho những đôi lứa yêu nhau, khi đến đây thì không hề bị ai quấy rầy. “Thế nhưng, có lần cô và nhóm bạn lén dùng trái thông ném để chọc phá cặp tình nhân đang tình tự bên triền núi rồi bỏ chạy…”- Cô nhớ lại.

Địa hình Đà Lạt đồi dốc, nên từ Khu Hòa Bình tỏa ra nhiều con đường dốc uốn lượn, quanh co nên tên gọi cũng bị biến đổi thành “dốc” rất đặc trưng như: Dốc Minh Mạng (Trương Công Định ngày nay), dốc Duy Tân (3 tháng 2), dốc Lê Đại Hành, dốc Tăng Bạt Hổ…Dốc Minh Mạng nổi tiếng bởi những quán chè, các tiệm may mặc và giặt ủi. Đây là dốc phố mà cứ mỗi chiều thứ bảy và cả ngày chủ nhật luôn tràn ngập sinh viên, sĩ quan các trường quân đội, họ ra phố để tân trang “bộ vía”, để đưa người yêu mua sắm, may mặc…đến chiều tối lại kéo nhau đến khu Ngọc Hiệp (chân dốc Minh Mạng) nơi tập trung nhiều tiệm ăn Tây, Tàu, Việt… để thưởng thức ẩm thực. Giữa dốc Minh Mạng có con hẻm dốc Nhà Làng, nơi chuyên bán quần áo cũ, các vật dụng đã qua sử dụng. Còn dốc Duy Tân xưa kia nổi tiếng với mặt hàng đồ gốm, đồ sành…Dốc Lê Đại Hành đặc trưng bởi những quán cà phê, kem Việt Hưng cheo leo triền núi, mỗi khi đêm về lung linh huyền ảo bởi ánh đèn xen lẫn với ánh sao đêm…

Cô nhớ lại, học sinh, sinh viên sau giờ tan học thường hẹn nhau ở Hội trường Hòa Bình, sau khi xem phim kéo nhau xuống dốc Minh Mạng thưởng thức chè nóng 47, Hương Sơn, hoặc Mai Hường; muốn lãng mạn lên Nguyệt Vọng Lầu vừa thưởng thức chè Thái, uống cà phê vừa ngắm trăng lên…

Đâu đã hết, xưa kia Đà Lạt có riêng một con đường Nguyễn Trường Tộ (Hồ Tùng Mậu) rợp bóng cây trứng cá, gần như chỉ giành riêng cho người đi bộ, chiều chiều những đôi tình gìa và cả những đôi bạn mới quen lại dập dìu rao bước đưa nhau xuống cà phê Thủy Tạ hoặc lên nhà hàng Đào Nguyên (đầu Quảng trường Lâm Viên), thưởng thức những món ăn Tây do đầu bếp người Pháp đảm trách…

Ngày nay nhiều con đường ở Đà Lạt đang được mở rộng, nhiều dãy phố cao tầng thay cho những dãy nhà 2 tầng, mái nhọn xưa, nhiều khóm thông nội ô mất dần. Cô trầm ngâm: “Hiện đại thì không ai chối từ, nhưng làm sao phải giữ cho Đà Lạt một cái hồn riêng, hồn Đà Lạt nằm trong từng rặng thông xanh, trong từng khóm hoa ven đường, trong từng dốc phố, trong lối kiến trúc đặc trưng…Đà Lạt phải giữ một nét duyên riêng! .

Lâm Viên
Video
.
.
.
.
Trung tâm lưu trư QG IV