7-10-2020, 9:38 GMT+7

Tường vy mùa thu

Đà Lạt đã vào thu. Trời xanh, mây trắng, nắng vàng. Rừng thông phía ngoại ô như suối tóc xanh nhờ gió chải suốt ngày đêm đã sạch khô và cất lên giai điệu du dương, dìu dặt. Trên tường rào nhà ai, những đóa tường vy đang nở hết mình trong nắng. Ngắm nhìn đóa hoa lấp lánh, khoảng trời ký ức ùa về trong tôi như một cuốn phim nhạt nhòa màu nước mắt.
 

“Ai cũng có một mùa thu vắng xa. Trong nỗi nhớ, trong kỷ niệm thiết tha…”. Với nhiều người, mùa thu là heo may giăng kín lối về, lá vàng rơi khắp nẻo và hoa cúc nở bâng khuâng nhưng với tôi, mùa thu trong nỗi nhớ là những cơn mưa dầm dề, rét mướt. Đêm đêm, tiếng cuốc kêu từng hồi khắc khoải cùng tiếng thở dài của mẹ cha giữa mùa giáp hạt. Buổi sáng, băng qua cánh đồng đẫm sương tới lớp, sách vở, quần áo ướt sũng, lấm lem bùn đất. Chiều chiều, một mình rong ruổi cùng bầy trâu trên những ngọn đồi vắng, bạt ngàn hoa lau, vẳng nghe tiếng sáo bạn mục đồng vọng lại gợi nỗi u hoài. Nếu không có em và loài hoa ấy, có lẽ mùa thu trong tôi chỉ toàn một màu nâu xám và dằng dặc nỗi buồn.

Nhà tôi có khóm hoa tường vy. Mảnh đất cằn cỗi khiến nhiều loài hoa không thể dung thân, vậy mà tường vy vẫn kiên trì bám trụ, bình thản sinh sôi. Mùa hè, cơn nắng chói chang và gió Lào bỏng rát làm khóm hoa lụi đi, cằn cỗi nhưng vào mùa thu, những mầm hoa lại vươn lên đỏ au, vạm vỡ, đầy sức sống như cơ thể chàng trai mười tám. Rồi một sớm mai, khi đất trời vẫn còn ngủ vùi trong màn sương trắng, từng chùm hoa bung nở rực rỡ, bừng sáng cả một góc sân. Khi ấy, cô bé nhà bên thế nào cũng qua, ánh mắt mừng rỡ, bàn tay nâng niu từng chùm hoa, rồi cô cúi xuống, hôn lên từng bông hoa và hít thật sâu mùi hương dịu dàng, tinh khiết. Với cô, tường vy chính là hiện thân của nàng công chúa hoa hồng trong câu chuyện cổ tích. Dù phải chịu lời nguyền nghiệt ngã của bà tiên thứ 13, nhưng cuối cùng nàng cũng đã hồi sinh nhờ nụ hôn tình yêu kỳ diệu của hoàng tử.

Mùa tiếp mùa. Một ngày, chàng trai vụng về dúi vào tay cô hàng xóm bó tường vy cùng lá thư tình viết vội. Họ bắt đầu tháng ngày dệt mộng chung đôi, ước mơ sẽ có một cái kết đẹp tựa câu chuyện cổ tích. Nhưng rồi cơn lũ đã cuốn cô gái đi xa mãi mãi. Ngày cô ra đi, những hạt mưa như roi quất xuống sân, nước trên đồi đổ về cuồn cuộn như thác, dềnh lên trắng cánh đồng, từng cánh hoa tường vy tả tơi, rã nát, rụng xuống mặt đất đỏ như vệt máu.

Tôi rời xa quê đến sống và lập nghiệp ở thành phố này. Hàng chục năm qua, câu chuyện về em và những đóa hoa tường vy tôi đã cố chôn chặt trong lòng nhưng mỗi độ thu sang, khi tường vy trong những khu vườn, bên tường rào nở rộ, tôi đều gặp em trong những giấc mơ. Trong mơ, tôi vừa kinh ngạc, vừa mừng rỡ hỏi: “Không phải em đã chết rồi sao? Em chưa chết đúng không?”. Cho đến tận bây giờ, đôi khi, tôi vẫn mơ những giấc mơ như thế, chỉ là bây giờ trong mơ, tôi tự nhủ rằng, đó chỉ là giấc mơ thôi, cho đến khi tỉnh giấc.

Một mùa thu nữa lại về. Một mình lang thang trên những con đường vắng, tôi thấy những khu vườn, bờ rào rực rỡ hoa tường vy. Ngắm nhìn những bông hoa đang nở hết mình trong nắng thu, tôi mơ hồ thấy em đang bước về phía tôi, ánh mắt thật buồn và em nở nụ cười. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy tim mình ấm áp và bình yên đến lạ.


Bài, ảnh: VŨ ĐÌNH ĐÔNG
Video
.
.
.
.
Trung tâm lưu trư QG IV